.

0:00
0:00
.

sinh ra và lớn lên trong gia đình nghèo nó vẫn như vậy vẫn còn đua đòi nó bắt đầu bỏ học vào năm lớp 8 cãi lời cha mẹ bước vào Sài Gòn không một đồng nào không quen một ai không chốn Dung thân nó vẫn chưa hối hận, nó vẫn cứ lang thang không có mục đích. và rồi dần dần nó tìm được vài công việc nhưng không phải là một việc cho đứa trẻ ở tuổi 14, nó vẫn cố nỗ lực, cố gắng hết sức, rồi cuối cùng nó cũng gục ngã với đôi bàn tay đầy vết chai sạn. không một ai nâng không một ai níu đó là con đường mà nó đã chọn nó bắt đầu hối hận với những giọt nước mắt. rơi trên hàng mi giờ nó hiểu được cái gì gọi là gia đình gọi là yêu thương. rồi một ngày người ta thấy có một đứa trẻ đeo cái túi màu đen nằm gọn ở trên vai tay trái nó quệt nước mắt còn bàn tay phải nó cầm cái ổ bánh mì ăn chậm rãi và khóc. rồi cuối cùng 10 năm thì cũng đã trôi qua nó trở về nhà nơi nó sinh ra, nó muốn về khoe với bố mẹ rằng nó có xe có nhà và có tất cả nhưng nó đâu ngờ vừa bước vào nhà cả người của nó như chết lặng! những giọt nước mắt của nó vẫn không ngừng rơi trên bàn thờ là bức hình của cha nó đang mỉm cười nó cứ nghĩ... nó vẫn cứ nghĩ là sẽ mua cho cha nó một chiếc áo ấm vào mùa đông nó trách ông trời rồi nó tự hỏi là mình đã làm chuyện đúng hay chuyện sai.

1 Comments

Leave a comment

Author
5 years ago

sinh ra và lớn lên trong gia đình nghèo nó vẫn như vậy vẫn còn đua đòi nó bắt đầu bỏ học vào năm lớp 8 cãi lời cha mẹ bước vào Sài Gòn không một đồng nào không quen một ai không chốn Dung thân nó vẫn chưa hối hận, nó vẫn cứ lang thang không có mục đích. và rồi dần dần nó tìm được vài công việc nhưng không phải là một việc cho đứa trẻ ở tuổi 14, nó vẫn cố nỗ lực, cố gắng hết sức, rồi cuối cùng nó cũng gục ngã với đôi bàn tay đầy vết chai sạn. không một ai nâng không một ai níu đó là con đường mà nó đã chọn nó bắt đầu hối hận với những giọt nước mắt. rơi trên hàng mi giờ nó hiểu được cái gì gọi là gia đình gọi là yêu thương. rồi một ngày người ta thấy có một đứa trẻ đeo cái túi màu đen nằm gọn ở trên vai tay trái nó quệt nước mắt còn bàn tay phải nó cầm cái ổ bánh mì ăn chậm rãi và khóc. rồi cuối cùng 10 năm thì cũng đã trôi qua nó trở về nhà nơi nó sinh ra, nó muốn về khoe với bố mẹ rằng nó có xe có nhà và có tất cả nhưng nó đâu ngờ vừa bước vào nhà cả người của nó như chết lặng! những giọt nước mắt của nó vẫn không ngừng rơi trên bàn thờ là bức hình của cha nó đang mỉm cười nó cứ nghĩ... nó vẫn cứ nghĩ là sẽ mua cho cha nó một chiếc áo ấm vào mùa đông nó trách ông trời rồi nó tự hỏi là mình đã làm chuyện đúng hay chuyện sai.

User avatar
176
Total plays
12
Followers
1
Following

You may also like